8.06.2017

Mười Điều Thực Hành Tâm Đạo

Unknown

Điều 1: Nhịn Nhục và Cần Mẫn
“Nhịn nhục”, là mình phải mở tâm, nhường cho tất cả mọi người; và cần kiệm, mẫn cán, làm việc siêng năng, không chán nản.
Điều 2: Dứt Khoát Thất Tình Lục Dục
Không nghĩ đến sự động loạn gia cang. Nếu chúng ta dứt khoát Thất Tình Lục Dục, nhiên hậu chúng ta mới có thể cứu được Cửu Huyền Thất Tổ. Nếu hướng một, bỏ hai, là tu hoài không tiến. Chúng ta hướng thẳng về tâm Phật, tâm Thượng Đế, lớn rộng, đại gia đình, vì chúng sanh. Lúc nào cũng vui vẻ, giải tỏa những sự phiền muộn lôi cuốn trong Ngũ Tạng và Lục Phủ của chúng ta.
Điều 3: Tha Thứ và Thương Yêu
Bất cứ một ai phạm lỗi đến chúng ta, chúng ta phải giàu lòng tha thứ và thương yêu. Vì sao? Vì hồn ta bất diệt, thì hồn người bất diệt. Chúng ta phải thấy rằng “Ðồng chung huynh đệ, mở thức công bằng, thương yêu và tha thứ”. Lắm lúc chúng ta làm sai, cũng mong được người tha thứ. Vậy, người làm sai, có mong chúng ta tha thứ không? Chúng ta nên tha thứ và xây dựng.
Điều 4: Nuôi Dưỡng Tinh Thần Phục Vụ Tối Đa
Bất cứ việc gì chúng ta làm, phải làm cho tận tình; nghiên cứu, nghiên cứu tới đích. Vì thức của phần Hồn là vô cùng, không phải ngừng tại chỗ, luôn luôn tiến hóa, thì chúng ta phải làm việc vô cùng. Chúng ta đang mang xác phàm, là đang làm việc đây, không có giờ ngừng nghỉ; thể hiện trong trí óc của chúng ta. Về tình Ðời: Tham, Sân, Si, Hỉ, Nộ, Ái, Ố, Dục, liên tục xuất hiện trong tâm thức của chúng ta. Còn về tâm Ðạo, chúng ta có ý niệm và thấy rõ Nguồn cội; chúng ta nghĩ luôn luôn hướng về con đường trở về Nguồn cội, thì lúc nào chúng ta cũng không rảnh rỗi, và chúng ta đang ở trong chu trình tiến hóa đi lên và trở về với căn bản Thanh Tịnh ở Bên Trên.
Lúc giáng trần, thanh tịnh, bị rớt xuống thế gian, động loạn, cũng không khác gì con người rớt xuống giếng, thì phải bình tĩnh, mới lần lần leo lên mặt giếng được. Thì cái đi về nó khó hơn đi xuống. Xuống, chỉ nhảy xuống mà thôi. Về, thì phải khó hơn. Lấy cái gì chứng minh? Chúng ta, lúc còn trẻ, trẻ thơ, thì đem cái Không đến đây thôi; mà bây giờ động loạn, nói tới cái gì thì tranh chấp cái nấy, bàn cãi cái nấy! Động loạn, càng động loạn thêm! Cho nên, chúng ta dứt khoát để trở về căn bản lúc chúng ta giáng lâm là Không, vô tư, lúc nào cũng vui vẻ, và lấy cái từ điển hòa với tất cả mọi người. Ở thế gian này không có đứa bé nào mà không có người thương, mến. Chúng ta phải trở về với căn bản đó, mong ra cứu vớt được cho chính mình, và ảnh hưởng cho những người kế tiếp.
Điều 5: Bố Thí và Vị Tha
Lúc nào chúng ta cũng lo Tu để gom điển, sự thanh tịnh của chúng ta, và ban rải những chơn lý cho tất cả mọi người, để họ thấy rõ đường đi, kêu bằng “Bố Thí.” Và “Vị Tha,” lúc nào xác phàm này gặp gì trở ngại của thế gian, chúng ta phải tận tình giúp đỡ với khả năng sẵn có của chính ta.
Điều 6: Đối Đãi Thực Tâm và Lễ Độ
Lúc nào chúng ta đối đãi với bạn đạo, với nhơn loại, đều luôn luôn thực tâm. Không cần phải dối trá; không cần phải dấu diếm; không cần phải láo xược. Chúng ta giữ bình tâm, nói thẳng như vậy, là đúng theo Thiên Ý. Và lễ độ.
Điều 7: Sống Tạm Để Cứu Đời, Không Phải Để Hưởng Thụ
Chúng ta đã ý thức được cái xác này cấu trúc bởi siêu nhiên mà có, thì chúng ta sống đây trong Ðịnh Luật Sanh Lão Bệnh Tử và Khổ, chỉ tạm mà thôi, chớ không phải để hưởng thụ. Nếu chúng ta hưởng thụ được, thì chúng ta đâu có còn phải bỏ xác? Một ngày nào, chúng ta thấy rõ, phải bỏ xác ra đi. Vậy chớ chúng ta đi bằng cái gì? Đi bằng cái Hồn. Cho nên, ngày hôm nay chúng ta lo Tu, nuôi dưỡng cái Hồn để thăng hoa. Còn cái xác là tạm mà thôi nhưng mà xác có phương tiện để cứu Ðời; chớ không phải ở đây hưởng thụ. Hưởng thụ là tự sát đó thôi.
Điều 8: Giữ Tâm Thanh Tịnh, Bất Cứ Trường Hợp Nào Xảy Đến
Lúc nào chúng ta cũng giữ sự thanh tịnh, phẳng lặng. Mọi sự ồn ồn, ào ào, rồi nó sẽ trở về Không; đâu sẽ vào đấy; chúng ta cứ giữ như vậy; rốt cuộc rồi sẽ giải quyết xong. Các bạn thấy rõ: mưa, gió, bão bùng, nguy hiểm; rốt cuộc rồi đâu cũng vào đấy! Chuyện Ðại Sự mà cho chúng ta thấy rõ, là dìu dắt tâm thức của chúng ta tiến hóa mà thôi.
Điều 9: Quên Mình, Trì Niệm Lục Tự
Chúng ta luôn luôn nhớ niệm NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT để cho Thượng, Trung, Hạ quy nhứt, và Thức Hòa Đồng càng ngày càng mở rộng trong thanh nhẹ từ ái. Đó là nguyên lý của Nam Mô A Di Đà Phật hòa hợp với Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ của cả Càn Khôn, Vũ Trụ hiện tại.
Điều 10: Hòa Tan Trong Khổ, Mưu Cầu Sớm Thức Tâm
Chúng ta phải hòa tan trong sự khổ hiện tại. Thiếu thốn các phương tiện, đó là khổ. Nhưng mà chúng ta chấp nhận, thì không còn sự thiếu thốn nữa, kêu bằng 'Hòa tan trong khổ', là chấp nhận. 'Mưu cầu sớm thức tâm’: càng ngày càng hiểu được nguyên lý - sống đơn giản cũng sống tại quả địa cầu; sống phức tạp, cũng sống tại quả địa cầu này. Nhưng mà người Tu mới có cơ hội hiểu được điều này, và thức tâm, thấy rằng: Đời là tạm; Đời là bãi trường thi; chúng ta đến đây học, rồi chúng ta phải ra đi, chớ không có ai vĩnh viễn ở thế gian được.
Cho nên, muốn tu trở nên một vị Bồ Tát, phải nuôi dưỡng Mười Ðiều này, và thực hành hằng ngày, hằng giờ, hằng phút, hằng khắc của chính chúng ta. Và chúng ta sẽ trở nên một món quà quý cho xã hội ở tương lai. Trong thời gian các bạn thực hành ở đây, rồi tương lai các bạn sẽ đi các nơi ảnh hưởng những người khác, không ngoài sự thực hành; nếu thiếu thực hành là không có kết quả.
Thành thật cảm ơn sự lưu ý của các bạn.
Lương Sĩ Hằng - Thiền viện Vĩ Kiên.

Unknown / Author & Editor

VôVi Internet Meeting (VôVi IM) - PHÁP LÝ VÔ VI KHOA HỌC HUYỀN BÍ PHẬT PHÁP - Trang chia sẻ dành cho những bạn muốn có sức khỏe, tâm an và có tâm linh.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Coprights @ 2017 - Bản quyền thuộc về www.VoVi.IM mọi thông tin chia sẻ phải được sự cho phép của www.VoVi.IM Blogger Templates Designed By Templateism | Templatelib